Ở làng Hạ Bì, huyện Gia Phúc, tỉnh Hải Dương có một dị nhân vốn sống bằng nghề bán sò hến. Một hôm đi đến bờ biển thấy trên bãi cát có hai con trâu đương húc nhau bèn nắm tay thụi trâu, trâu chạy xuống biển, để rơi bịu lông lại. Dị nhân cho là vật thiêng, lấy mà nuốt. Từ đó sức khoẻ phi thường, lặn xuống biển như đi trên đất bằng. Thường lặn xuống nước bắt cá, có khi tới mấy ngày mới về.

Khi ấy giặc Bắc cưỡi mấy trăm chiếc thuyền vượt biển tới cửa Vạn Ninh, người trong nước rất sợ hãi, tìmkẻ có thể đánh lui giặc Bắc ở khắp trong ngoài để phong thưởng. Dị nhân bèn lặn vào trong biển, đến dưới thuyền dùng sắt nhọn mà đục thuyền vỡ bị nước đánh chìm. Giặc Bắc sợ hãi không hiểu tại sao bèn lấy thuỷ tinh soi, từ cao nhìn xuống đáy biển, thấy có người ngắm đục ở bên cạnh thuyền vội bủa lưới thép để bắt. Dị nhân bèn bị bắt sống. Giặc cởi trói rồi hỏi: nước Nam có bao nhiêu đứa giỏi như mày? Đáp: kẻ giỏi như ta rất nhiều, hiện nay đang ở dưới bể đục thuyền… Ta chẳng may bị bắt, thượng quốc nếu dùng đến ta, ta sẽ dẫn đến chỗ bọn họ, thả sức mà bắt. Giặc Bắc tin lời sai đem thuyền nhẹ để đi. Dị nhân thừa cơ lúc sơ hở nhảy xuống nước trốn mất. Bọn giặc trong thuyền nhìn nhau không biết làm thế nào.

Khi ấy giặc Bắc thấy thuyền chìm rất nhiều, lại nghe nói nước ta nhiều người giỏi lặn nước bèn không dám ở lại, đưa toàn quân trở về phương Bắc. Dị nhân trở về thì mất.

Triều đình nghĩ có công đuổi giặc truy phong làm Đại vương, cho thờ cúng ở tất cả các cửa biển cửa sông mà ông bủa lưới, bắt sò. Tới nay được nhà nước thờ cúng, bao phong Thượng đẳng linh sảng bất dẫn nhất phương phúc thần (1).

 

-------------------------

Chú thích:

(1) Dịch theo bản A.1752


Các bài viết khác